Mưa thời mong nắng, nắng mong mưa Vừa sáng mong trưa, trưa mong tối Mong cho mưa tới xua cơn khát Đợi nắng lên cho nhộn sắc màu Buồn như thể chưa bao giờ hơn thế Không phải tim, không thể từ tim Mưa không tới, nắng nhạt theo gió Ai hiểu? Tôi cũng không hiểu luôn.
hiểu rồi biết phải làm sao thơ văn như thế ai mà hiểu được thơ gì cứ sáng cứ trưa cứ trưa cứ tối rồi lại có mưa làm thơ cứ phải như em mông má nhộn nhịp...thế mới vui
Cái hồn trong bài thơ chú em cũng không hiểu nổi thì đúng rồi. Bài thơ này là một mớ rắc rối khiên người ta phải nghĩ tới cái tâm trạng của người đang buồn, một cảm giác mất thăng bằng của con người, chỉ có người buồn, mới cảm nhận được cái cảm giác này. Người ta nói tôi điên, người ta tỉnh Chỉ có người điên mới hiểu người điên Nói ra được thì vừa điên vừa tỉnh Đọc thơ chú, bực mình, hết điên. Cảm ơn nhé ku em. Cái kiểu thơ của chú mới là điên thực sự @@
Đôi khi cần sự tác động bên ngoài mới nghĩ ra được cái hướng đi trước mặt, còn phụ thuộc tác động là gì. ANh làm thơ chú cũng làm thơ, anh điên chú còn điên hơn Đây cũng là một cách hay. Khi người ta đi vào khoảng bồng bềnh tâm lý không xác định, thì cần phải bồng bềnh theo họ để 2 người bám vào nhau mà trôi