TÂM SỰ Dẫu ai cũng chỉ mất suông Riêng em mới thấm nỗi buồn mất đi… Người đời một thoáng ướt mi Còn em kiếp mất lấy gì bù đây ? Buộc nhan sắc sống qua ngày Em cầm cự với đắng cay, mệt nhoài Gán cho cái số trần ai Bắt hơ hớ đứng ra ngoài mé hiên . Mất còn là lẽ tất nhiên Người ta bịa chuyện cữu tuyền lừa nhau Em đừng niệm mãi một câu … Ích gì, khi tóc trên đầu cứ xanh ! Cuộc này em hãy nghe anh Muốn mong giữ tấm chung tình bền lâu Hãy đi bước nữa,qua cầu Mới yên lòng kẻ nằm sâu dưới mồ . NHỮNG ĐƯỜNG RAY Những đường ray chon von bòn rút nỗi đau cạn kiệt tôi hốt hoảng cứ ngỡ mình đánh mất cánh phù du đang bay người đàn bà goá bụa hướng lòng tới chân trời gió mùa xưa làm sao hiểu được Sự nông cạn của hồn người biển đã từng báo trước qua dịu dàng cay nghiệt của ngàn xanh Lá đông chết run trên cành nuối tiếc buổi vàng thu không kịp rụng muộn màng líu ríu bước chân Tôi dốc tôi vào sắc không chăm chắm một chút hồng sắp nụ ảo tưởng tan vào bóng chữ cơn say tàn mới thấm khuya Không biết gói trả cho ai những câu thơ thiếu lực tôi vắt mình rạo rực những đường ray